Khác Thuốc này có công dụng và thành phần chính ra sao?

Thảo luận trong 'Tuyển sinh TC, CĐ, ĐH' bắt đầu bởi quyetdodo, 5/12/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Hà Nội
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0969188338
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    5/12/18, 50 Trả lời, 192 Đọc
  1. quyetdodo

    quyetdodo Member

    Tham gia:
    12/4/17
    Bài viết:
    92
    Đã được thích:
    0
    Khi không may mắc phải một trong những chứng bệnh về dạ dày, người bệnh thường được các bác sỹ kê đơn với nhiều loại thuốc khác nhau. Tuy nhiên thuốc dạ dày Kremil s là loại thuốc được sử dụng phổ biến hơn cả. Vậy đây là loại thuốc gì? Có công dụng và thành phần chính ra sao? Đặc biết, liệu sử dụng nó có giúp người bệnh khỏi bệnh dứt điểm hay không?… Bài viết dưới đây sẽ giúp các bạn có lời giải đáp thỏa đáng nhất.
    Thuốc bệnh hệ tiêu hóa (http://benhhetieuhoa.com/thuoc-chua-benh-tieu-hoa)
    Thuốc Kremil s là thuốc điều trị các bệnh lý về dạ dày được bào chế dưới dạng viên nén, có mùi thơm bạc hà với những thành phần chính là Aluminum Hydroxyd-Magnesium Carbonat, Dicyclomine HCl và Dimethylpolysiloxan.

    [​IMG]

    Đây là loại thuốc được dùng để điều trị các bệnh lý về dạ dày nhờ những công dụng chính đó là:
    ính đến nay chưa có một tài liệu nào khẳng định liều lượng chính xác thuốc Kremil scho trẻ em dưới 18 tuổi. Hầu hết, các bác sỹ sẽ căn cứ vào thực tế thể trạng và tình trạng của trẻ để đưa ra liều lượng cho phù hợp. Tuy nhiên theo khuyến cáo thì loại thuốc này cũng không hề an toàn cho sức khỏe của trẻ. Chính vì vậy tốt nhất mọi người nên hạn chế đến mức tối đa việc cho trẻ uống thuốc Kremil s. - http://benhhetieuhoa.com/

    Theo hướng dẫn, khi dùng thuốc Kremil s, các bạn có thể nhai viên thuốc trước khi nuốt, hoặc uống kèm nước. Nếu trong đơn thuốc có kết hợp dùng cùng những loại thuốc khác thì người bệnh cần tham khảo chỉ định từ bác sỹ để tránh sự tương tác giữa các thành phần thuốc Kremil s .
    #benhhetieuhoa #benhduongtieuhoa

    Nguồn: https://truongcaodangyduocpasteur.edu.vn/
  2. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Sau khi nhận lời yêu anh, ngày ngày anh ôm máy tính chơi game và sống trong thế giới ảo, tôi như con thiêu thân lao vào lo cho anh từng miếng ăn, rồi đi chơi đây đó, thậm chí học cách chơi game để hiểu về anh mà biết cách giúp anh thoát ra, cuộc tình này tôi là người làm chủ. Nhiều người tiếp xúc với anh đều thấy không ổn, nhưng tôi luôn tin anh sẽ thay đổi.

    Nhà anh ai cũng quý mến tôi, mong anh cưới vợ vì đã lớn tuổi, tôi cũng rất thương ba mẹ và em gái anh, xem họ như người nhà. Rồi chúng tôi về chung nhà, anh bảo: "Nhà anh ai cũng đẹp, em xấu em mặc quần dài, đừng mặc quần lửng hay cộc, nhà anh thấy sẽ thương hại anh". Ngày đầu về làm dâu, một giờ sáng anh ôm máy tính chơi game, rồi chuỗi ngày tôi dậy sớm cơm nước, chợ búa, đi làm, chiều về dọn dẹp một mình diễn ra. Tối anh sẽ so sánh tôi với mấy cô ở tiệm massage: mấy em đó da dẻ mượt mà lắm, thế này thế kia... Tôi chịu khó học hỏi và đáp ứng anh nhưng có cố như thế nào thì anh cũng nói tôi không bằng họ, khiến tôi mất cảm hứng.

    Sau cưới 5 tháng, tôi có thai dù kế hoạch đầy đủ, chồng bảo lỡ thì bỏ chứ biết sao giờ. Anh bảo ngày xưa ba mẹ nghèo nên gửi anh cho bà ngoại, anh không có điều kiện tốt nhất để phát triển nên không được thành công như bạn bè, thà ngày đó ba mẹ không sinh anh còn hơn, vì thế anh muốn tôi bỏ thai. Tôi khóc lóc, giải thích đủ kiểu và quyết giữ thai, anh bảo tự làm tự chịu. Tôi bị động thai rồi nghén tới lúc sinh, thêm viêm phế quản, đau thận, chọc ối... Tôi cần anh là điểm tựa, anh bảo hối hận vì không kiên quyết để tôi phá thai, hối tiếc vì phải cưới vợ. Ngày đi đẻ, tôi co giật rồi ngất, con lạc tim thai tưởng không qua nổi, lúc cần nhất anh không ở bên, lo chạy về nhà để đi vệ sinh vì toilet bệnh viện không đủ sạch. Rồi trời cũng thương, cho 2 mẹ con tôi bình an.

    Có con rồi, tôi hy vọng anh sẽ thay đổi nhưng anh đóng cửa để khỏi nghe con khóc, ôm máy tính xem hài. Tôi nhờ anh phụ gì anh sẽ bảo: "Ai khiến để làm chi mà giờ nhờ vả. Cả nhà anh ốm đau một mình tôi chăm, còn tôi ốm thì anh chỉ hỏi: "Hôm nay không có cơm ăn à". Ngày con tròn một tuổi anh cầu cho con chết rồi anh sẽ chết theo để không phải áp lực đi làm kiếm tiền. Tôi bảo anh đi làm anh không đi, bảo anh đưa đón con đi học để tôi đi làm anh không chịu. Rồi anh kêu bán nhà mà chẳng có lý do gì, tôi nói thì anh đánh. Cái tát như giọt nước tràn ly, tôi cũng không biết mình cố gắng vì điều gì nữa. Tôi biết anh áp lực, vì thế quyết định ly dị không phải vì hết yêu mà vì muốn giải phóng cho anh khỏi áp lực.

    2015 tôi ly dị, ra đi với 30 ngàn đồng và con trai một tuổi đang sốt, nhờ anh chu cấp anh từ chối, anh bảo bao giờ giàu mới ghé thăm con, không lời hỏi thăm sau đó. Năm đầu tiên ly hôn tôi sốc lắm, gia đình anh cũng không ai hỏi thăm, lúc cần nhờ gì anh đều nói bận rồi. Tôi đã rất sợ hãi khi đưa ra quyết định ly hôn vì nghĩ sẽ là vết nhơ của gia đình, mọi người nhìn tôi sẽ dè bỉu. Sự thật không như tôi tưởng, ba má tự trách mình không biết đã làm gì để con gái phải chịu khổ như thế này. Má khóc ngày đêm vì thương số tôi khổ. Bạn bè còn làm tôi bất ngờ hơn, không ai quay lưng hay có ý gì xấu, các bạn còn giúp đỡ tôi cả tình cảm và tiền bạc, hy vọng tôi mau chóng lấy lại nụ cười và làm lại cuộc đời. Từ đó tôi học cách buông, tha thứ cho những lỗi lầm của mình.

    Năm 2017 tôi tìm lại chính mình, cố gắng trong công việc, không còn những đêm day dứt vì sao mình ngu ngốc, không còn những chờ mong từ người đó, không còn cảm giác tủi thân khi ai đó hỏi về ba của con và chẳng còn cảm giác tội lỗi với con, với gia đình và bản thân. Tôi đã có thể mỉm cười vui vẻ và cũng không còn ngại ngùng khi nói mình là mẹ đơn thân. Những phần thưởng xuất sắc trong công việc, những mối quan hệ được mở rộng và tôi được là chính mình.

    Đầu năm 2018, mẹ con tôi đã có căn nhà be bé để ở, công việc ổn định và con đã vô nề nếp, khỏe mạnh. Khi vui, con người trở nên quyến rũ hơn thì phải, tôi càng yêu bản thân hơn. Tôi có vài điều rút ra sau đổ vỡ: Con người sẽ thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh nên hãy sống với thực tại. Đừng mong thay đổi ai và cũng đừng vì ai mà phải thay đổi mình, chỉ thay đổi khi biết nó giúp mình tốt hơn. Đừng cưới khi chưa sẵn sàng, đừng bao giờ tin vào những lời hứa của đàn ông. Yêu thôi chưa đủ, cần phải cần một cái đầu tỉnh để nhận ra vấn đề. taxi tải thành hưng

    Ai rồi cũng khác, kể cả mình, đừng nên ảo tưởng sức mạnh cá nhân. Cuộc sống sẽ có lúc rất nghiệt ngã nhưng nó sẽ cho ta biết được đâu là đúng sai, chỉ cần mình sống tốt. Mọi chuyện không đáng sợ như mình tưởng, nếu đang trong vũng bùn thì hãy mạnh dạn bước ra khỏi và hãy tin cuộc đời từ đây chỉ đi lên mà thôi. Đừng thù hận hay bận tâm tới những người cũ vì họ không xứng đáng và cũng không được gì cho mình. Mọi chuyện rồi sẽ qua và ngày mai nắng sẽ lên.

    Cuộc sống hiện tại của tôi ổn định, con khỏe mạnh, vui vẻ, tuy không trọn vẹn như bao gia đình khác nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã ly hôn. Con tôi cũng đầy đủ tình thương yêu chứ không có gì quá thiệt thòi hay đáng tội nghiệp. Hy vọng câu chuyện của tôi sẽ là kinh nghiệm cho những ai đang trong hoàn cảnh tương tự.
  3. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Sau khi nhận lời yêu anh, ngày ngày anh ôm máy tính chơi game và sống trong thế giới ảo, tôi như con thiêu thân lao vào lo cho anh từng miếng ăn, rồi đi chơi đây đó, thậm chí học cách chơi game để hiểu về anh mà biết cách giúp anh thoát ra, cuộc tình này tôi là người làm chủ. Nhiều người tiếp xúc với anh đều thấy không ổn, nhưng tôi luôn tin anh sẽ thay đổi.

    Nhà anh ai cũng quý mến tôi, mong anh cưới vợ vì đã lớn tuổi, tôi cũng rất thương ba mẹ và em gái anh, xem họ như người nhà. Rồi chúng tôi về chung nhà, anh bảo: "Nhà anh ai cũng đẹp, em xấu em mặc quần dài, đừng mặc quần lửng hay cộc, nhà anh thấy sẽ thương hại anh". Ngày đầu về làm dâu, một giờ sáng anh ôm máy tính chơi game, rồi chuỗi ngày tôi dậy sớm cơm nước, chợ búa, đi làm, chiều về dọn dẹp một mình diễn ra. Tối anh sẽ so sánh tôi với mấy cô ở tiệm massage: mấy em đó da dẻ mượt mà lắm, thế này thế kia... Tôi chịu khó học hỏi và đáp ứng anh nhưng có cố như thế nào thì anh cũng nói tôi không bằng họ, khiến tôi mất cảm hứng.

    Sau cưới 5 tháng, tôi có thai dù kế hoạch đầy đủ, chồng bảo lỡ thì bỏ chứ biết sao giờ. Anh bảo ngày xưa ba mẹ nghèo nên gửi anh cho bà ngoại, anh không có điều kiện tốt nhất để phát triển nên không được thành công như bạn bè, thà ngày đó ba mẹ không sinh anh còn hơn, vì thế anh muốn tôi bỏ thai. Tôi khóc lóc, giải thích đủ kiểu và quyết giữ thai, anh bảo tự làm tự chịu. Tôi bị động thai rồi nghén tới lúc sinh, thêm viêm phế quản, đau thận, chọc ối... Tôi cần anh là điểm tựa, anh bảo hối hận vì không kiên quyết để tôi phá thai, hối tiếc vì phải cưới vợ. Ngày đi đẻ, tôi co giật rồi ngất, con lạc tim thai tưởng không qua nổi, lúc cần nhất anh không ở bên, lo chạy về nhà để đi vệ sinh vì toilet bệnh viện không đủ sạch. Rồi trời cũng thương, cho 2 mẹ con tôi bình an.

    Có con rồi, tôi hy vọng anh sẽ thay đổi nhưng anh đóng cửa để khỏi nghe con khóc, ôm máy tính xem hài. Tôi nhờ anh phụ gì anh sẽ bảo: "Ai khiến để làm chi mà giờ nhờ vả. Cả nhà anh ốm đau một mình tôi chăm, còn tôi ốm thì anh chỉ hỏi: "Hôm nay không có cơm ăn à". Ngày con tròn một tuổi anh cầu cho con chết rồi anh sẽ chết theo để không phải áp lực đi làm kiếm tiền. Tôi bảo anh đi làm anh không đi, bảo anh đưa đón con đi học để tôi đi làm anh không chịu. Rồi anh kêu bán nhà mà chẳng có lý do gì, tôi nói thì anh đánh. Cái tát như giọt nước tràn ly, tôi cũng không biết mình cố gắng vì điều gì nữa. Tôi biết anh áp lực, vì thế quyết định ly dị không phải vì hết yêu mà vì muốn giải phóng cho anh khỏi áp lực.

    2015 tôi ly dị, ra đi với 30 ngàn đồng và con trai một tuổi đang sốt, nhờ anh chu cấp anh từ chối, anh bảo bao giờ giàu mới ghé thăm con, không lời hỏi thăm sau đó. Năm đầu tiên ly hôn tôi sốc lắm, gia đình anh cũng không ai hỏi thăm, lúc cần nhờ gì anh đều nói bận rồi. Tôi đã rất sợ hãi khi đưa ra quyết định ly hôn vì nghĩ sẽ là vết nhơ của gia đình, mọi người nhìn tôi sẽ dè bỉu. Sự thật không như tôi tưởng, ba má tự trách mình không biết đã làm gì để con gái phải chịu khổ như thế này. Má khóc ngày đêm vì thương số tôi khổ. Bạn bè còn làm tôi bất ngờ hơn, không ai quay lưng hay có ý gì xấu, các bạn còn giúp đỡ tôi cả tình cảm và tiền bạc, hy vọng tôi mau chóng lấy lại nụ cười và làm lại cuộc đời. Từ đó tôi học cách buông, tha thứ cho những lỗi lầm của mình.

    Năm 2017 tôi tìm lại chính mình, cố gắng trong công việc, không còn những đêm day dứt vì sao mình ngu ngốc, không còn những chờ mong từ người đó, không còn cảm giác tủi thân khi ai đó hỏi về ba của con và chẳng còn cảm giác tội lỗi với con, với gia đình và bản thân. Tôi đã có thể mỉm cười vui vẻ và cũng không còn ngại ngùng khi nói mình là mẹ đơn thân. Những phần thưởng xuất sắc trong công việc, những mối quan hệ được mở rộng và tôi được là chính mình.

    Đầu năm 2018, mẹ con tôi đã có căn nhà be bé để ở, công việc ổn định và con đã vô nề nếp, khỏe mạnh. Khi vui, con người trở nên quyến rũ hơn thì phải, tôi càng yêu bản thân hơn. Tôi có vài điều rút ra sau đổ vỡ: Con người sẽ thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh nên hãy sống với thực tại. Đừng mong thay đổi ai và cũng đừng vì ai mà phải thay đổi mình, chỉ thay đổi khi biết nó giúp mình tốt hơn. Đừng cưới khi chưa sẵn sàng, đừng bao giờ tin vào những lời hứa của đàn ông. Yêu thôi chưa đủ, cần phải cần một cái đầu tỉnh để nhận ra vấn đề. taxi tải thành hưng

    Ai rồi cũng khác, kể cả mình, đừng nên ảo tưởng sức mạnh cá nhân. Cuộc sống sẽ có lúc rất nghiệt ngã nhưng nó sẽ cho ta biết được đâu là đúng sai, chỉ cần mình sống tốt. Mọi chuyện không đáng sợ như mình tưởng, nếu đang trong vũng bùn thì hãy mạnh dạn bước ra khỏi và hãy tin cuộc đời từ đây chỉ đi lên mà thôi. Đừng thù hận hay bận tâm tới những người cũ vì họ không xứng đáng và cũng không được gì cho mình. Mọi chuyện rồi sẽ qua và ngày mai nắng sẽ lên.

    Cuộc sống hiện tại của tôi ổn định, con khỏe mạnh, vui vẻ, tuy không trọn vẹn như bao gia đình khác nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã ly hôn. Con tôi cũng đầy đủ tình thương yêu chứ không có gì quá thiệt thòi hay đáng tội nghiệp. Hy vọng câu chuyện của tôi sẽ là kinh nghiệm cho những ai đang trong hoàn cảnh tương tự.
  4. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    Chuyển Nhà Trọn Gói Thành Hưng, Taxi Tải Thành Hưng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn
    [​IMG]

    Dịch Vụ Chuyển Nhà, Chuyển Văn Phòng Trọn Gói - 024 37 733 733

    Chi tiết xem Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn về chất lượng phục vụ mà khi xác minh ra đều do khách hàng gọi nhầm “dịch vụ giả”. Tính sai cước, mất mát thất lạc đồ đạc, hàng hóa đổ vỡ trốn tránh đền bù là những sự vụ thường thấy. Thậm chí, còn có trường hợp khách yêu cầu xuất hóa đơn thì lái xe rởm thu thêm tiền VAT rồi hẹn đến Thành Hưng thật để lấy.

    [​IMG]

    Click xem tại đây: ( chuyển nhà thành hưng ) Trên thị trường, việc giả mạo website của các thương hiệu uy tín để trục lợi không hiếm. Trong năm 2016, Google đã xóa bỏ 1,7 tỷ quảng cáo vi phạm chính sách, trong đó phần nhiều là các quảng cáo bị tố cáo là vi phạm thương hiệu hay lừa đảo.

    Cũng theo ông Phương, hàng ngày bộ phận kỹ thuật của Thành Hưng phải cử riêng ra một nhân sự chỉ để tìm kiếm các website giả mạo. Kết quả tìm kiếm này sau đó được tổng hợp và gửi cho Google để ngăn chặn. Với các tổ chức, cá nhân cố tình vi phạm nhiều lần, Thành Hưng sẽ tập hợp hồ sơ và chuyển sang các cơ quan chức năng như công an để xử lý.

    ( 1 ) Tổng đài taxi tải thành hưng ( 024 ) 37.733.733 tiếp nhận các cuộc gọi của khách hàng từ các khu vực nội thành hà nội và các tỉnh lân cận hỏi về dịch vụ chuyển nhà trọn gói, hay thuê xe taxi tải thành hưng như thế nào giá cả trọn gói hay là đi taxi tải tính kilome giá bao nhiêu, nhân viên công ty đã tư vẫn miễn phí cho khách hàng.

    ( 2 ) Sau khi Công ty thành hưng thông nhất và hẹn khách hàng để cử người đi khảo sát xem nội thất, và gia dụng có nhiều không, và ở có nhiều tầng không,đường hoặc ngõ oto có vào được không, mấy đến quyết định giá cả để hai bên thỏa thuận và thống nhất và ký hợp đồng, đưa phướng án làm và hẹn ngày giờ để làm.
    [​IMG]

    ( 3 ) Đến ngày làm dịch vụ chuyển nhà trọn gói thành hưng cử cán bộ kỹ thuật và nhân viên mặc trang phục mầu đỏ có chữ chuyển nhà thành hưng đến làm, công ty miễn phí toàn bộ vật tư phụ như thùng carton, màng chít, băng dính, bao bì để đóng gói, để chánh sất sát đổ vỡ công ty bọc toàn bộ các đồ dùng theo yêu cầu của gia đình.

    ( 4 ) Trước khi vận chuyển từ trong nhà ra ngoài ô tô công ty có các dụng cụ hỗ chợ xe kéo từ trong ngõ nhỏ mà xe làm hay xe taxi loại nhỏ không vào được, đến khi công ty vận chuyển ra ngoài và cho lên xe oto nhân viên sắp xếp cận thận và kê đêm toàn bộ bằng chăn chiên đảm bảo công việc cho khách hàng.

    ( 5) Vận chuyển về đến ngôi nhà mới của khách hàng nhân viên công ty đã nhanh chóng cho toàn bộ đồ đạc ở trên oto vào trong nhà và đưa lên các tầng để lắp giáp theo yêu cầu của gia đình trước khi ra về nhân viên hỏi gia đình còn công việc nữa không thì để công nhân làm nốt sau khi hoàn thành công việc công ty và gia đình thành lý hợp đồng và thanh toán cho khách hàng

    Công Ty TNHH Chuyển Nhà Thành Hưng Số 1
    Địa chỉ: Số nhà 14 Ngõ 898 Đường Láng, Phường Láng Thượng, Quận Đống Đa, TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024 ) 37. 733.733
    MST:
    0108555889
    Emil: ducphuongbds@gmail.com
    Website: https://chuyennhathanhhunghanoi.com
  5. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    Chuyển nhà thành hưng là cái tên duy nhất vắng mặt trong buổi tập đầu tiên của đội tuyển Việt Nam vào ngày 21/12. Lý do là anh phải đi gặp bác sĩ để kiểm tra về mức độ chấn thương của mình.

    [​IMG]

    Trọng Hoàng có nguy cơ không thể thi đấu ở Asian Cup 2019

    Theo những thông tin ban đầu, cầu thủ của Thanh Hóa đã dính chấn thương đầu gối trong trận chung kết lượt về AFF Cup 2018 trên sân Mỹ Đình. Trọng Hoàng từng chia sẻ: "Tôi bị đau ở thời điểm khoảng phút thứ 70 trận chung kết lượt về với Malaysia. Tuy vậy, lúc đó do trận đấu đang căng thẳng nên tôi cố nén đau để tiếp tục thi đấu tiếp".

    Với chấn thương này, có thể Trọng Hoàng phải mất vài tuần để hồi phục. Điều đó có nghĩa rằng khả năng tiền vệ sinh năm 1989 góp mặt ở Asian Cup 2019 vẫn còn bỏ ngỏ. taxi tải thành hưng

    Nếu Trọng Hoàng không thể thi đấu thì đó sẽ là tổn thất lớn với đội tuyển Việt Nam. Ở AFF Cup 2018, cầu thủ gốc Nghệ An đã thay thế quá tốt Văn Thanh ở bên hàng lang cánh phải. Khả năng lên công về thủ tốt của Trọng Hoàng là "thứ vũ khí" nguy hiểm của đội tuyển Việt Nam. Anh đã có 2 đường kiến tạo để Tiến Linh và Văn Đức ghi bàn ở giải đấu.

    Điều đáng nói, cả Văn Thanh và Xuân Mạnh đều không thể dự Asian Cup 2019 vì chấn thương. HLV Park Hang Seo sẽ phải rất đau đầu tìm lời giải cho bài toán tìm cầu thủ thi đấu ở bên cánh phải. Nếu Trọng Hoàng không thể góp mặt ở Asian Cup 2019, có khả năng ông sẽ cân nhắc bổ sung thêm gương mặt mới trong thời gian tới.
  6. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    Chuyển Nhà Trọn Gói Thành Hưng, Taxi Tải Thành Hưng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn
    [​IMG]

    Dịch Vụ Chuyển Nhà, Chuyển Văn Phòng Trọn Gói - 024 37 733 733

    Chi tiết xem Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn về chất lượng phục vụ mà khi xác minh ra đều do khách hàng gọi nhầm “dịch vụ giả”. Tính sai cước, mất mát thất lạc đồ đạc, hàng hóa đổ vỡ trốn tránh đền bù là những sự vụ thường thấy. Thậm chí, còn có trường hợp khách yêu cầu xuất hóa đơn thì lái xe rởm thu thêm tiền VAT rồi hẹn đến Thành Hưng thật để lấy.

    [​IMG]

    Click xem tại đây: ( chuyển nhà thành hưng ) Trên thị trường, việc giả mạo website của các thương hiệu uy tín để trục lợi không hiếm. Trong năm 2016, Google đã xóa bỏ 1,7 tỷ quảng cáo vi phạm chính sách, trong đó phần nhiều là các quảng cáo bị tố cáo là vi phạm thương hiệu hay lừa đảo.

    Cũng theo ông Phương, hàng ngày bộ phận kỹ thuật của Thành Hưng phải cử riêng ra một nhân sự chỉ để tìm kiếm các website giả mạo. Kết quả tìm kiếm này sau đó được tổng hợp và gửi cho Google để ngăn chặn. Với các tổ chức, cá nhân cố tình vi phạm nhiều lần, Thành Hưng sẽ tập hợp hồ sơ và chuyển sang các cơ quan chức năng như công an để xử lý.

    ( 1 ) Tổng đài taxi tải thành hưng ( 024 ) 37.733.733 tiếp nhận các cuộc gọi của khách hàng từ các khu vực nội thành hà nội và các tỉnh lân cận hỏi về dịch vụ chuyển nhà trọn gói, hay thuê xe taxi tải thành hưng như thế nào giá cả trọn gói hay là đi taxi tải tính kilome giá bao nhiêu, nhân viên công ty đã tư vẫn miễn phí cho khách hàng.

    ( 2 ) Sau khi Công ty thành hưng thông nhất và hẹn khách hàng để cử người đi khảo sát xem nội thất, và gia dụng có nhiều không, và ở có nhiều tầng không,đường hoặc ngõ oto có vào được không, mấy đến quyết định giá cả để hai bên thỏa thuận và thống nhất và ký hợp đồng, đưa phướng án làm và hẹn ngày giờ để làm.
    [​IMG]

    ( 3 ) Đến ngày làm dịch vụ chuyển nhà trọn gói thành hưng cử cán bộ kỹ thuật và nhân viên mặc trang phục mầu đỏ có chữ chuyển nhà thành hưng đến làm, công ty miễn phí toàn bộ vật tư phụ như thùng carton, màng chít, băng dính, bao bì để đóng gói, để chánh sất sát đổ vỡ công ty bọc toàn bộ các đồ dùng theo yêu cầu của gia đình.

    ( 4 ) Trước khi vận chuyển từ trong nhà ra ngoài ô tô công ty có các dụng cụ hỗ chợ xe kéo từ trong ngõ nhỏ mà xe làm hay xe taxi loại nhỏ không vào được, đến khi công ty vận chuyển ra ngoài và cho lên xe oto nhân viên sắp xếp cận thận và kê đêm toàn bộ bằng chăn chiên đảm bảo công việc cho khách hàng.

    ( 5) Vận chuyển về đến ngôi nhà mới của khách hàng nhân viên công ty đã nhanh chóng cho toàn bộ đồ đạc ở trên oto vào trong nhà và đưa lên các tầng để lắp giáp theo yêu cầu của gia đình trước khi ra về nhân viên hỏi gia đình còn công việc nữa không thì để công nhân làm nốt sau khi hoàn thành công việc công ty và gia đình thành lý hợp đồng và thanh toán cho khách hàng

    Công Ty TNHH Chuyển Nhà Thành Hưng Số 1
    Địa chỉ: Số nhà 14 Ngõ 898 Đường Láng, Phường Láng Thượng, Quận Đống Đa, TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024 ) 37. 733.733
    MST:
    0108555889
    Emil: ducphuongbds@gmail.com
    Website: https://chuyennhathanhhunghanoi.com
  7. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi lấy chồng được 2 năm, trong thời gian đó tôi từng có thai hai lần và bị sẩy nên rất sợ mang thai lại, thậm chí nhìn chị nào mang bầu tôi cũng thấy nghẹn lòng. Mới đây, chồng đề cập tới việc năm Hợi sinh con, tôi lo lắm, muốn chồng kiếm tiền ổn định và ít nhất là nuôi được tôi khi tôi mang bầu, bởi bác sĩ từng nói tôi mà có thai là phải dưỡng và nghỉ làm.

    Giờ mọi thứ trong nhà tôi lo hết, nhỡ tôi có thai phải nghỉ thì ai lo, chúng tôi còn đang ở trọ. Anh rất siêng năng làm ăn nhưng cũng bữa được bữa mất, vàng cưới cũng bán hết để đầu tư. Tôi nói với chồng khi nào anh ổn định thì hẵng sinh, nhưng anh lại bảo nếu tôi có thai thì về nhà nội nằm, để mẹ anh lo (trong khi nhà nội anh nghèo, lại đông con cháu). Còn đợi anh ổn định rồi mới sinh thì ly hôn để anh tính đường khác. Tôi ra nhà anh chơi, mẹ chồng cũng nói nên tính việc sinh con đi, ai cũng hỏi làm mẹ khó chịu.

    Tôi vốn sinh ra trong gia đình khá giả, cũng tâm sự với ba mẹ về việc này, ba mẹ khuyên tôi dừng lại. Tôi vừa thương chồng trong giai đoạn làm ăn khó khăn, nếu ly hôn rồi mọi chi phí trọ, ăn uống ai lo. Tôi cũng không muốn ba mẹ lo lắng cho mình như vậy nữa, từ khi ra trường tôi chưa làm gì để báo hiếu ba mẹ, ngoài mang lại nước mắt và nỗi lo cho họ. Tôi phải làm như thế nào đây?
  8. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi lấy chồng được 2 năm, trong thời gian đó tôi từng có thai hai lần và bị sẩy nên rất sợ mang thai lại, thậm chí nhìn chị nào mang bầu tôi cũng thấy nghẹn lòng. Mới đây, chồng đề cập tới việc năm Hợi sinh con, tôi lo lắm, muốn chồng kiếm tiền ổn định và ít nhất là nuôi được tôi khi tôi mang bầu, bởi bác sĩ từng nói tôi mà có thai là phải dưỡng và nghỉ làm.

    Giờ mọi thứ trong nhà tôi lo hết, nhỡ tôi có thai phải nghỉ thì ai lo, chúng tôi còn đang ở trọ. Anh rất siêng năng làm ăn nhưng cũng bữa được bữa mất, vàng cưới cũng bán hết để đầu tư. Tôi nói với chồng khi nào anh ổn định thì hẵng sinh, nhưng anh lại bảo nếu tôi có thai thì về nhà nội nằm, để mẹ anh lo (trong khi nhà nội anh nghèo, lại đông con cháu). Còn đợi anh ổn định rồi mới sinh thì ly hôn để anh tính đường khác. Tôi ra nhà anh chơi, mẹ chồng cũng nói nên tính việc sinh con đi, ai cũng hỏi làm mẹ khó chịu.

    Tôi vốn sinh ra trong gia đình khá giả, cũng tâm sự với ba mẹ về việc này, ba mẹ khuyên tôi dừng lại. Tôi vừa thương chồng trong giai đoạn làm ăn khó khăn, nếu ly hôn rồi mọi chi phí trọ, ăn uống ai lo. Tôi cũng không muốn ba mẹ lo lắng cho mình như vậy nữa, từ khi ra trường tôi chưa làm gì để báo hiếu ba mẹ, ngoài mang lại nước mắt và nỗi lo cho họ. Tôi phải làm như thế nào đây?
  9. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
  10. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
  11. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
  12. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
  13. vanchuyenthanh

    vanchuyenthanh Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,732
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
  14. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
  15. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
  16. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
  17. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
  18. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
  19. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
  20. taxitaiva

    taxitaiva Active Member

    Tham gia:
    4/12/18
    Bài viết:
    1,135
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.